![[Mưa Trong Nắng] Những Đứa Trẻ Sinh Ra Khi Những Đứa Trẻ Chưa Kịp Lớn](/uploads/anh-bai-dang-cho-web-18-.png)
Nguồn cảm hứng của tác giả: Những câu chuyện sau đây tôi sẽ kể đó chính là những trải nghiệm thời đi học của tôi, đó là những ký ức tôi không thể quên và là những tiếng chuông hồi cảnh nhắc nhở tôi phải thật cẩn thận trong yêu đương.
———————————————————————
Có những câu chuyện không được viết lên báo chí, không được nhắc đến trong những bài học đạo đức trên lớp, nhưng lại để lại những vết hằn rất sâu trong ký ức của những người đã chứng kiến. Đó là những câu chuyện mà khi nhắc lại, người ta không còn khóc, nhưng tim vẫn se lại bởi một nỗi buồn rất lặng. Với tôi, những câu chuyện về quan hệ tình dục và mang thai ngoài ý muốn ở tuổi vị thành niên chính là những ký ức như thế.
Năm tôi mười ba tuổi, khi còn đang còn học lớp tám trong một ngôi trường cấp hai nhỏ, tôi có một hội bạn bốn người chơi với nhau. Chúng tôi từng chia nhau những chiếc bút, đồ ăn vặt, hay là những giờ ra chơi ngồi kể nhau những câu chuyện phiếm. Trong thế giới non nớt của chúng tôi khi ấy, “tương lai” đơn giản chỉ là được lên cấp ba, được khoác lên mình chiếc áo đồng phục cấp ba, được viết tiếp những ước mơ còn dang dở. Bạn tôi từng nói rằng bạn muốn làm một cô giáo mầm non, muốn nhìn những nụ cười trẻ con của các em nhỏ.
Thế nhưng, một ngày bạn nói với chúng tôi bạn muốn chúng tôi làm phù dâu cho bạn vào lễ cưới. Chúng tôi lúc đó cũng chỉ nghĩ là bạn đùa nên cũng gật đầu đồng ý. Nhưng rồi một ngày bạn không đến lớp nữa, ban đầu là vài ngày, rồi vài tuần, và rồi những tấm thiệp hồng sau đó cũng đến tay chúng tôi. Khoảnh khắc ấy tôi đã sững người không tin nổi vào mắt mình, khi trên tay là tấm thiệp hồng hạnh phúc của bạn, trong khi đó mười ba tuổi chính ra cái tuổi mà tôi còn chưa kịp hiểu trọn vẹn hai chữ “yêu thương” vậy mà bạn tôi đã trở thành một người vợ. Tuổi thơ của bạn tôi khép lại không phải bằng một lễ bế giảng mà là một lễ cưới.
Nhiều năm sau, khi tôi đã là học sinh lớp mười hai, những ký ức ấy tưởng như đã ngủ yên lại một lần nữa thức dậy. Đó là thời điểm cả lớp đang căng mình ôn thi cho cánh cửa mới của cuộc đời. Chúng tôi nói về đại học, về những thành phố xa lạ, về những ước mơ đang hình thành. Và rồi, bạn tôi bỗng nghỉ học dài ngày. Khi sự thật được nói ra, cả lớp lặng đi: Bạn đang mang thai sáu tháng.
Sáu tháng - nghĩa là một sinh linh gần như được hoàn thiện trong khi chúng tôi còn đang loay hoay với những đề thi thử và những câu hỏi về tương lai. Ngày gặp lại bạn, tôi thấy trên gương mặt ấy không chỉ có mệt mỏi, mà còn có cả nỗi lo sợ của một người sắp bước vào vai trò làm mẹ khi chính mình còn chưa kịp làm người lớn. Những câu chuyện của bạn giờ đây là tiền sữa, là sinh nở - những điều quá nặng so với một cô học trò vẫn còn mang trong mình nhiều ước mơ chưa kịp gọi tên. Bạn đã sa vào tệ nạn đỏ đen để kiếm thêm tiền nuôi con và nuôi thân vì chồng bạn tiền lương không đủ lo cho hai mẹ con bạn.
Hai câu chuyện - một ở tuổi mười ba, một ở tuổi mười tám - giống như hai hồi chuông cảnh tỉnh trong hành trình trưởng thành của tôi. Chúng tôi cho thấy rằng quan hệ tình dục và mang thai sớm ở tuổi vị thành niên không phải là điều gì đó xa vời trong sách giáo khoa, mà là những bi kịch rất thật, rất gần và rất dễ xảy ra.
Tuổi vị thành niên là giai đoạn con người rất dễ rung động trước tình cảm, nhưng lại chưa đủ chín chắn để lường hết hậu quả của những quyết định liên quan đến thân thể và tương lai của mình. Khi tình yêu xuất hiện, nó đẹp và trong trẻo, nhưng nếu thiếu hiểu biết và thiếu kỹ năng tự bảo vệ, nó cũng có thể trở thành ngã rẽ làm thay đổi cả cuộc đời.
Mang thai sớm không chỉ là việc một đứa trẻ ra đời quá sớm, mà còn là việc một ước mơ ra đi quá sớm. Nhiều bạn trẻ phải bỏ học, đánh mất cơ hội học tập và phát triển bản thân. Nhiều cuộc hôn nhân hình thành trong áp lực và thiếu chuẩn bị, dễ dẫn đến đổ vỡ, bạo lực và tổn thương. Và những đứa trẻ sinh ra trong những hoàn cảnh phải đối diện với nguy cơ thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh thần.
Điều đáng buồn là trong rất nhiều gia đình và nhà trường, giáo dục giới tính vẫn xem là “nhạy cảm”. Người lớn chọn im lặng, trong khi các em tự mày mò tìm hiểu qua mạng xã hội, qua bạn bè - những nguồn thông tin không phải lúc nào cũng đúng. Sự im lặng ấy vô tình đẩy nhiều đứa trẻ vào những quyết định mà các em chưa đủ chín chắn để hiểu biết hết hậu quả.
Nhìn lại những người bạn của tôi, tôi không trách họ. Tôi chỉ thấy thương. Thương cho những tuổi thơ bị rút ngắn, cho những giấc mơ bị gác lại, cho những bước ngoặt quá sớm đã khiến cuộc đời họ rẽ sang một con đường nhiều gập ghềnh hơn. Và tôi cũng thấy buồn, bởi nếu ngày đó họ được lắng nghe nhiều hơn, được giáo dục đầy đủ hơn, được định hướng đúng đắn hơn, có lẽ con đường họ đi đã khác.
Từ những câu chuyện ấy, tôi rút ra một thông điệp giản dị nhưng cũng rất quan trọng: mỗi đứa trẻ đều có quyền được lớn lên đúng với nhịp của mình. Lớn lên không phải là mặc áo cưới sớm hơn người khác, không phải là làm cha mẹ sớm hơn người khác, mà là được học, được mơ, và được sửa trong sự bảo vệ của gia đình và xã hội.
Chúng ta không thể chỉ nói với các em rằng “đừng yêu”, mà phải dạy các em cách yêu an toàn và có trách nhiệm. Không thể chỉ răn đe, mà phải đồng hành, lắng nghe và hướng dẫn. Bởi giáo dục giới tính không làm các em “hư đi”, mà giúp các em biết trân trọng cơ thể mình, biết bảo vệ tương lai mình và biết nói “không” khi cần thiết.
Là một người trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa trưởng thành, tôi hiểu rằng tình cảm tuổi học trò là điều tự nhiên và đẹp đẽ. Bản thân tôi cũng từng mơ mộng tin rằng chỉ cần “yêu là đủ” . Nhưng chính những câu chuyện về những người bạn của tôi đã khiến tôi nhận ra rằng: yêu thôi chưa đủ, mà còn cần hiểu - hiểu về trách nhiệm, về tương lai và về những hệ quả mà mỗi lựa chọn có thể mang lại. Tôi tự nhắc mình phải biết trân trọng bản thân, biết nói “không” với những điều chưa phù hợp với độ tuổi, chủ động tìm hiểu kiến thức về sức khỏe sinh sản và tình dục an toàn, để được trưởng thành theo đúng nhịp của mình.
Bởi mỗi ước mơ bị đánh rơi vì một quyết định quá sớm đều là một mất mát không chỉ của riêng một con người, mà của cả xã hội. Và bởi không một đứa trẻ nào trở thành cha mẹ khi chính mình còn chưa kịp trở thành người lớn.

“Hãy để tuổi trẻ được lớn lên trong tri thức,trong sự bảo vệ và quyền được mơ ước. Đừng để những đứa trẻ phải sinh ra những đứa trẻ khác khi chính các em còn chưa kịp sống trọn vẹn tuổi thơ của mình”.
Đang tải bình luận...