[Mưa Trong Nắng] Vết Xước - Nguyễn Thảo Phương

“Vết xước ngoài da không đáng kể nhưng nếu là vết xước trong tim trong lòng thì khó lắm.”

Sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc là trải nghiệm thế nào? Én là người con thứ 2 trong gia đình có 5 chị em. Nhiều khi nó nghĩ, nếu ngày xưa mẹ dứt khoát hơn, rời khỏi người đàn ông gia trưởng kia thì có lẽ mẹ sẽ được hạnh phúc, dẫu cho việc ấy khiến nó không có mặt ở trên đời thì nó cũng rất vui lòng, mãn nguyện. Bố mẹ nó thường cãi nhau, những chuyện nhỏ xíu như lông gà vỏ tỏi, nó dần sinh ra tâm lý trốn tránh chẳng muốn về nhà. Về làm gì cái nơi không có hơi ấm?

Có đôi lần nó thủ thỉ với mẹ hãy bố ly hôn với bố. Chúng con lớn rồi, chúng con đều hiểu, chẳng đứa nào trách mẹ cả. Bố đâu có tốt đẹp sao mẹ lại cố chấp ở lại. Mẹ nói chắc là do còn nợ. Nhưng giờ đây, khi trở thành một người mẹ, nó dần hiểu mẹ của ngày xưa. Nợ ở đây là những đứa con. Chính nó, đôi lần muốn dứt khoát nhưng nhìn đứa con ngây thơ hồn nhiên, nó thực sự không nỡ. Nó muốn con có một gia đình trọn vẹn bố mẹ, tất cả nhẫn nhục vì con mà ở lại. Nó sẽ ở bên con gái nhỏ và dạy con bé biết trân trọng chính mình, nói với con bé rằng chỉ bản thân mới đem lại hạnh phúc bền lâu chứ đừng quá trông chờ vào ai. Không phải mình hy sinh đủ nhiều thì họ sẽ cảm động mà đối tốt. Đây là điều mẹ chưa từng nói với nó, vô hình chung khiến nó ảo tưởng mơ mộng về một tình yêu màu hồng,  một gia đình ấm áp. Nó tin rằng, có lẽ bố không yêu mẹ nên mẹ mới khổ. Nó điên cuồng chạy theo cái gọi là tình yêu để bù đắp thực tế.

Năm 16 tuổi, nó mang bầu, bỏ lại việc học dang dở. Người yêu nó là cậu bạn cùng lớp. Vì tò mò, vì làm thế mới chứng minh được tình cảm của nó dành cho cậu. Nó thực sự rất yêu cậu, cậu lắng nghe hết mọi đau khổ, buồn bã trong cái gia đình ấy. Cậu dịu dàng an ủi nó. Cậu nói sẽ bù đắp hết những tổn thương trước đây. Nó tin rồi, mềm lòng rồi, nó trao đi rồi.

Én xinh gái, với làn da trắng sứ và đôi mắt to trong trẻo, dáng người nhỏ nhắn mong manh. Lần đầu gặp nó trong lớp, tôi thực sự rất ấn tượng với vẻ ngoài ấy. Chỉ là lúc đi học cùng, tôi không biết đằng sau vẻ ngoài rực rỡ kia là một câu chuyện như thế. Khi biết Én có bầu rồi nghỉ học, ai cũng trách nó sao dại, tôi cũng cảm thấy nó dại dột và bất cần đời. Ai cũng bảo nó hư thân, nổi loạn.

Sau này, chúng tôi kết nối lại, tôi cho đó là cái duyên. Nó kể cho tôi. Tôi lặng thinh. Không trách được! Đó là vết xước trong tim trong lòng bị cắt sâu từ khi bé tí. Nếu tôi trong hoàn cảnh ấy, chưa chắc tôi sẽ là một kết cục khác. Cái tuổi đầy xao động cần một điểm tựa chắc chắn là gia đình thì nó phải bơ vơ chống chọi. Suy cho cùng, nó mưu cầu chữa lành, điều đó chính đáng. Giờ nó chỉ hy vọng cuộc đời bé con của mình sẽ kiêu hãnh chứ đừng như nó ngày trước. Điều ấy trở thành tín ngưỡng duy nhất của nó bây giờ. Nó sẽ làm được. Nó sẽ được an ủi đôi phần.